Tóm tắt luận văn thạc sĩ phát triển nông nghiệp trên địa bàn huyện khánh vĩnh, tỉnh khánh hòa

  • 26 trang
  • file .pdf
BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
ĐẠI HỌC ĐÀ NẴNG
TRẦN ĐỨC HOÀN
PHÁT TRIỂN NÔNG NGHIỆP TRÊN ĐỊA BÀN
HUYỆN KHÁNH VĨNH, TỈNH KHÁNH HOÀ
Chuyên ngành: Kinh tế phát triển
Mã số: 60.31.05
TÓM TẮT LUẬN VĂN THẠC SỸ KINH TẾ
Đà Nẵng – Năm 2011
Công trình được hoàn thành tại
ĐẠI HỌC ĐÀ NẴNG
Người hướng dẫn khoa học: TS. ĐÀO HỮU HÒA
Phản biện 1: GS.TS. Trương Bá Thanh
Phản biện 2: TS. Trần Minh Cả
Luận văn sẽ được bảo vệ trước Hội đồng chấm Luận văn tốt
nghiệp thạc sĩ Kinh tế phát triển họp tại Đại học Đà Nẵng vào
ngày 10 tháng 12 năm 2011.
Có thể tìm hiểu luận văn tại:
- Trung tâm Thông tin – Học liệu, Đại học Đà Nẵng
- Thư viện trường Đại học Kinh tế, Đại học Đà Nẵng
1
MỞ ĐẦU
1. TÍNH CẤP THIẾT CỦA ĐỀ TÀI
Phát triển nông nghiệp, nông thôn chiếm vị trí quan trọng bởi vì đây là
lĩnh vực sản xuất ra những sản phẩm thiết yếu nuôi sống con người.
Ở nước ta kinh tế nông nghiệp chiếm tới 40% GDP, hơn 80% dân số,
hơn 70% lao động và hơn 75% số hộ ở nông thôn, góp phần to lớn trong
sản phẩm quốc dân và xuất khẩu.
Xuất phát từ thực tế phát triển kinh tế nói chung và nông nghiệp nông thôn
ở Khánh Vĩnh trong những năm qua cho thấy việc nghiên cứu phát triển nông
nghiệp của huyện nhằm đánh giá thực trạng phát triển nông nghiệp trong thời
gian qua, đề xuất các giải pháp phù hợp để khai thác có hiệu quả nguồn lực
về đất đai, lao động và nguồn vốn; đầu tư xây dựng kết cấu hạ tầng; phát
triển một nền nông nghiệp hàng hoá theo hướng bền vững là rất cần thiết.
Đề tài “Phát triển nông nghiệp trên địa bàn huyện Khánh Vĩnh, tỉnh
Khánh Hoà” hoàn thành sẽ là cơ sở lý luận và thực tiễn giúp cho công tác
nghiên cứu, cũng như lãnh đạo chỉ đạo phát triển kinh tế xã hội nói chung
và nông nghiệp nông thôn nói riêng. Góp phần thúc đẩy phát triển kinh tế -
xã hội, cải thiện và bảo vệ môi trường trên địa bàn huyện Khánh Vĩnh.
2. MỤC TIÊU CỦA ĐỀ TÀI
- Hoàn thiện cơ sở lý luận về phát triển nông nghiệp, vận dụng cụ thể
vào điều kiện đặc thù của khu vực nông thôn miền núi Khánh Hoà;
- Đề xuất hệ thống các giải pháp nhằm thúc đẩy sản xuất nông nghiệp
huyện Khánh Vĩnh đến năm 2015 và tầm nhìn đến 2020;
- Đề xuất một số kiến nghị với các cấp, các ngành để hoàn thiện chính
sách phát triển nông nghiệp tại các địa phương miền núi trong đó có huyện
Khánh Vĩnh.
3. Ý NGHĨA KHOA HỌC VÀ THỰC TIỄN CỦA ĐỀ TÀI
3.1. Ý nghĩa khoa học
- Hệ thống hoá những vấn đề lý luận về phát triển nền nông nghiệp.
- Khái quát kinh nghiệm xây dựng và phát triển nền nông nghiệp của
một số địa phương trong nước và của một số quốc gia trên thế giới, trên cơ
sở đó rút ra bài học kinh nghiệm.
2
3.2. Ý nghĩa thực tiễn
- Kết quả nghiên cứu của đề tài góp phần đưa ra những căn cứ và cơ sở
khoa học cũng như những giải pháp cụ thể đáp ứng các yêu cầu bức thiết cho
quy hoạch nông nghiệp, sử dụng hợp lý các nguồn tài nguyên. Đồng thời
giúp ngành nông nghiệp của huyện lập kế hoạch chuyển đổi cơ cấu kinh tế
nông nghiệp hợp lý trên quan điểm phát triển bền vững;
- Kết quả nghiên cứu của đề tài sẽ là cơ sở để xây dựng chương trình
khuyến nông, khuyến lâm, khuyến công nhằm hướng dẫn nông dân áp dụng
những tiến bộ khoa học, công nghệ, góp phần tăng thu nhập, cải thiện đời
sống nhân dân trong vùng;
- Kết quả nghiên cứu của đề tài sẽ là cơ sở để xây dựng chiến lược phát
triển nông nghiệp của huyện Khánh Vĩnh từ nay đến năm 2020.
4. ĐỐI TƯỢNG VÀ PHẠM VI NGHIÊN CỨU
4.1. Đối tượng nghiên cứu
- Nghiên cứu các điều kiện tự nhiên và việc sử dụng các nguồn tài
nguyên thiên nhiên có ảnh hưởng đến phát triển nông nghiệp. Hiệu quả
kinh tế của các loại hình sử dụng đất, nước, rừng trên từng địa bàn huyện.
- Các điều kiện kinh tế, xã hội và ảnh hưởng của cộng đồng đối với sản
xuất nông nghiệp.
4.2. Phạm vi nghiên cứu
- Về không gian: Ranh giới hành chính huyện Khánh Vĩnh - tỉnh Khánh Hòa.
- Lĩnh vực nghiên cứu: Các vấn đề về nông nghiệp, nông thôn.
- Các số liệu sử dụng để nghiên cứu được cập nhật trong giai đoạn 2000
- 2010. Tầm xa của các giải pháp đề xuất đến năm 2015 và tầm nhìn 2020.
5. PHƯƠNG PHÁP NGHIÊN CỨU
- Duy vật biện chứng và duy vật lịch sử.
- Kế thừa: Kế thừa những tài liệu tiền kế hoạch để đánh giá thực trạng
phát triển nông nghiệp của huyện.
- Phương pháp thống kê mô tả, phân tích.
+ Ứng dụng phần mềm Excel để thống kê phân tích dữ liệu.
+ Ứng dụng hệ thống thông tin địa lý G.I.S (sử dụng các phần mềm
MapInfo, Arcgis…) xây dựng và chồng ghép bản đồ.
3
6. BỐ CỤC ĐỀ TÀI NGHIÊN CỨU
Ngoài phần mở đầu, kết luận; đề tài nghiên cứu gồm các nội dung sau:
Chương 1: Cơ sở lý luận về phát triển nông nghiệp
Chương 2: Thực trạng phát triển nông nghiệp huyện Khánh Vĩnh
Chương 3: Những giải pháp đẩy mạnh phát triển nông nghiệp huyện
Khánh Vĩnh đến 2015 và tầm nhìn 2020.
CHƯƠNG 1
CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ PHÁT TRIỂN NÔNG NGHIỆP
1.1. NÔNG NGHIỆP VÀ ĐẶC ĐIỂM CỦA SẢN XUẤT NÔNG NGHIỆP
1.1.1. Khái niệm về nông nghiệp
Nông nghiệp theo nghĩa rộng bao gồm tất cả những ngành sản xuất có
đối tượng tác động là những cây trồng, vật nuôi gắn liền tất yếu với tự
nhiên; có thời gian sản xuất bằng với thời gian lao động cộng với thời gian
phát triển của cây trồng vật nuôi dưới sự tác động của điều kiện tự nhiên.
Quan niệm về nông nghiệp theo cách hiểu này có tác dụng làm sản xuất
nông nghiệp không bị phát triển một cách hạn hẹp, phiến diện, chia cắt.
1.1.2. Đặc điểm của sản xuất nông nghiệp
- Sản xuất nông nghiệp có tính vùng.
- Trong nông nghiệp, ruộng đất là tư liệu sản xuất chủ yếu không thể
thay thế được.
- Đối tượng của SXNN là cơ thể sống - cây trồng và vật nuôi.
- Sản xuất nông nghiệp mang tính thời vụ cao.
1.1.3. Vị trí, vai trò ngành nông nghiệp trong nền kinh tế quốc dân
1.1.3.1. Vị trí của ngành nông nghiệp
Nông nghiệp là bộ phận quan trọng của nền kinh tế quốc dân, gắn bó
hữu cơ với những ngành nghề và lĩnh vực khác.... là cơ sở ổn định kinh tế,
chính trị, xã hội tạo nền tảng vững chắc trong quá trình phát triển đất nước.
Cả lý thuyết và thực tiễn đã chứng minh rằng: nông nghiệp đóng góp rất
quan trọng vào tốc độ tăng trưởng GDP và giảm dần theo thời gian.
1.1.3.2. Vai trò của ngành nông nghiệp trong nền kinh tế
Nông nghiệp là một trong hai ngành sản xuất vật chất chủ yếu. Nông
nghiệp chính là tiền đề của CNH, HĐH nông nghiệp, nông thôn, điều này
4
được thể hiện qua các mặt sau:
- Nông nghiệp cung cấp lương thực thực phẩm cho nhu cầu xã hội.
- Nông nghiệp có vai trò quan trọng trong việc cung cấp các yếu tố đầu
vào cho công nghiệp và khu vực thành thị.
- Làm thị trường tiêu thụ của công nghiệp và dịch vụ.
- Nông nghiệp tham gia vào xuất khẩu.
- Nông nghiệp có vai trò quan trọng trong bảo vệ môi trường.
1.2. NỘI DUNG PHÁT TRIỂN NÔNG NGHIỆP
1.2.1. Khái niệm và nội dung phát triển nông nghiệp
1.2.1.1. Tăng trưởng và phát triển
Theo lý thuyết của kinh tế học phát triển, “tăng trưởng kinh tế là một
phạm trù diễn tả động thái biến đổi về mặt lượng của chủ thể kinh tế”.
Tăng trưởng đo lường kết quả sản xuất xã hội hàng năm, và thường sử
dụng hai chỉ tiêu kinh tế tổng hợp: GNP và GDP. Các chỉ tiêu này phản ánh
mức tăng trưởng sản xuất hàng hoá và dịch vụ của mỗi quốc gia sau một
giai đoạn nhất định nào đó được biểu thị bằng chỉ số % (thường là 1 năm).
Phát triển kinh tế có nội dung phản ánh rộng hơn so với khái niệm tăng
trưởng kinh tế. Xuất phát từ lý luận trên, phát triển nông nghiệp với tư cách
là ngành kinh tế được hiểu là việc gia tăng mức độ đóng góp về giá trị sản
lượng và sản lượng hàng hoá nông sản của ngành nông nghiệp cho nền
kinh tế, đồng thời phát huy vai trò của nó trong việc thúc đẩy tăng trưởng,
giải quyết việc làm ở khu vực nông nghiệp, nông thôn theo hướng hiện đại
gắn với yêu cầu bền vững.
1.2.1.2. Nội dung phát triển nông nghiệp
Trên cơ sở khái niệm phát triển nông nghiệp đã được xây dựng, chúng
ta cần làm rõ nội hàm của sự phát triển đó. Cụ thể, nội dung phát triển nông
nghiệp bao gồm các khía cạnh sau đây:
- Phát triển về mặt số lượng: Đó là việc gia tăng sản lượng và giá trị
tổng sản lượng nông sản sản xuất ra trong năm trên cơ sở gia tăng tuyệt đối
nguồn lực sản xuất.
- Phát triển về mặt chất lượng: Phát triển về mặt chất lượng được thể
hiện ở việc gia tăng mức độ đóng góp về giá trị sản phẩm nông sản bằng
5
cách thay đổi chất lượng bên trong của hoạt động sản xuất thông qua việc
đẩy mạnh đầu tư vốn, lao động và ứng dụng các công nghệ sản xuất mới để
tăng năng suất lao động hoặc sản xuất ra những nông sản có chất lượng cao
hơn, giá trị lớn hơn.
- Phát triển về mặt cơ cấu
Phát triển về mặt cơ cấu thể hiện ở việc chuyển dịch cơ cấu sản xuất
trong nông nghiệp theo hướng CNH, HĐH. Cụ thể, chuyển dịch cơ cấu sản
xuất nông nghiệp từ quảng canh sang thâm canh; từ trồng trọt sang chăn
nuôi, nuôi trồng thuỷ sản; từ những lĩnh vực sản xuất kém hiệu quả sang
những lĩnh vực sản xuất có hiệu quả hơn; từ sản xuất lệ thuộc chủ yếu vào
tự nhiên sang sản xuất chủ động, mang tính chất công nghiệp cao hơn...
1.2.2. Chỉ tiêu đánh giá trình độ phát triển nông nghiệp
Với tư cách là một ngành sản xuất vật chất, trình độ phát triển nông
nghiệp được thể hiện thông qua các chỉ tiêu chủ yếu sau đây:
- Giá trị sản lượng nông sản do ngành nông nghiệp tạo ra trong năm.
- Tốc độ tăng giá trị sản lượng
- Tỷ lệ đóng góp của ngành nông nghiệp
- Quy mô sử dụng các nguồn lực sản xuất
- Tỷ lệ sử dụng các nguồn lực sản xuất
- Hiệu quả sử dụng các nguồn lực sản xuất
- Sự chuyển dịch về cơ cấu trong nội bộ ngành
1.2.3. Các nhóm nhân tố ảnh hưởng đến phát triển nông nghiệp
1.2.3.1. Nhóm nhân tố tác động đến đầu vào
Sản xuất nông nghiệp phụ thuộc rất nhiều vào điều kiện tự nhiên và tài
nguyên thiên nhiên. Các nguồn lực (vốn, lao động…) khoa học - kỹ thuật và
công nghệ cũng có vai trò quan trọng để lựa chọn chiến lược phát triển nông
nghiệp phù hợp với điều kiện cụ thể của địa phương trong từng giai đoạn.
1.2.3.2. Nhóm nhân tố tác động đến đầu ra
- Vấn đề dự báo, thông tin về thị trường tiêu thụ sản phẩm, công tác
xúc tiến thương mại…. Công nghiệp chế biến nông sản sẽ tác động đến
hành vi của người sản xuất trong việc mở rộng quy mô sản xuất, đầu tư
trang thiết bị, cải tiến kỹ thuật để tăng giá trị sản xuất nông nghiệp.
6
1.2.3.3. Nhóm nhân tố tổ chức, điều hành sản xuất
- Cơ chế quản lý nền kinh tế quốc dân nói chung và kinh tế nông nghiệp
nông thôn nói riêng, đã và đang là yếu tố có tác động mạnh mẽ và giữ vai
trò quyết định đối với sự phân bố và phát triển nông nghiệp cũng như kinh
tế nông thôn nước ta.
- Chính sách phát triển, hình thức tổ chức sản xuất, … có vai trò quan
trọng để lựa chọn mô hình phát triển nông nghiệp phù hợp với điều kiện cụ
thể của địa phương trong từng giai đoạn.
1.3. BÀI HỌC KINH NGHIỆM VỀ PHÁT TRIỂN NÔNG NGHIỆP
1.3.1. Kinh nghiệm PTNN một số địa phương trong nước
1.3.1.1.Vĩnh Long mô hình HTX rau an toàn
1.3.1.2. Bến Tre mô hình phát triển nông nghiệp gắn với du lịch,
tôn tạo và phát triển cảnh quan môi trường
1.3.1.3. Cần Thơ mô hình PTNN gắn với du lịch toàn diện bảo vệ,
tôn tạo và phát triển văn hóa, cảnh quan và môi trường sinh thái
1.3.1.4. Đăk Lăk mô hình tổ hợp du lịch
* Trong các mô hình nêu trên, điểm nổi bật cần quan tâm đó là phát triển
nông nghiệp kết hợp du lịch với những điều kiện sẵn có tại địa phương, liên
kết nông dân để thành lập nhóm sản xuất, thống nhất từ khâu đầu đến khi ra
sản phẩm, mục đích cuối cùng là tạo ra sản phẩm chất lượng, đồng bộ và có
tính cạnh tranh cao, tạo thế mạnh cho sản phẩm nông nghiệp.
1.3.2. Kinh nghiệm PTNN một số quốc gia trên thế giới
1.3.2.1. Bài học từ nông nghiệp Đài Loan
1.3.2.2. Kinh nghiệm của Hà Lan
1.3.2.3. Kinh nghiệm của Thái Lan
* Từ những lý thuyết và kinh nghiệm thực tế của các quốc gia trên thế
giới về phát triển nông nghiệp, bài học rút ra được là:
- Khai thác có hiệu quả và sử dụng hợp lý những tài nguyên thiên nhiên;
ngăn chặn ô nhiễm, lạm dụng hoá chất trong sản xuất nông nghiệp; áp dụng
tiến bộ khoa học - kỹ thuật vào sản xuất nông nghiệp.
- Phát triển nông nghiệp phải gắn liền với việc giải quyết các vấn đề về
xã hội, môi trường sinh thái và khả năng cạnh tranh của nền kinh tế.
7
CHƯƠNG 2
THỰC TRẠNG PHÁT TRIỂN NÔNG NGHIỆP
HUYỆN KHÁNH VĨNH
2.1. NHỮNG ĐẶC ĐIỂM ẢNH HƯỞNG ĐẾN PHÁT TRIỂN SẢN XUẤT
NÔNG NGHIỆP HUYỆN KHÁNH VĨNH
2.1.1. Đặc điểm tự nhiên
2.1.1.1. Vị trí địa lý: Huyện Khánh Vĩnh có vị trí quan trọng về phát
triển kinh tế và an ninh quốc phòng. Phía Bắc giáp Thị xã Ninh Hoà, phía
Đông giáp huyện Diên Khánh, phía Nam giáp huyện Khánh Sơn, phía Tây
giáp tỉnh Đăk Lăk và Lâm Đồng. Vị trí địa lý như trên đã tạo điều kiện
thuận lợi cho phát triển nông, lâm nghiệp và mở rộng giao lưu kinh tế - xã
hội với các huyện khác trong tỉnh cũng như các tỉnh khác trong nước.
2.1.1.2. Địa hình, địa mạo: Địa hình huyện Khánh Vĩnh được chia
thành hai kiểu như sau: Tiểu vùng núi cao và tiểu vùng núi thấp. Nhìn
chung địa hình Khánh Vĩnh phức tạp dốc cao, chiều dài sườn dốc ngắn; hướng
dốc chủ yếu là hướng Tây -> Đông, Bắc -> Nam và Nam -> Bắc tuỳ theo các
sông lớn như sông Cái, sông Chò, sông Cầu, sông Khế. Diện tích đất có thể sản
xuất nông nghiệp chủ yếu ở vùng có độ cao dưới 100 m.
2.1.1.3. Khí hậu thời tiết: Những đặc điểm khí hậu, thời tiết huyện
Khánh Vĩnh rất thuận lợi cho phát triển nông nghiệp. Song cũng cần chú ý
đến các hiện tượng bất lợi như lũ lụt về mùa mưa, khô hạn về mùa khô, gió
Tây nóng ảnh hưởng đến sản xuất, đặc biệt vào mùa trổ bông, ra hoa của
cây trồng.
2.1.1.4. Tài nguyên thiên nhiên
* Tài nguyên đất: Theo kết quả phúc tra của Phân viện Quy hoạch và
Thiết kế Nông nghiệp Miền Trung năm 2004, toàn huyện có 6 nhóm đất
chính (nhóm đất đỏ vàng diện tích 79.640,17 ha; nhóm đất xám và bạc màu
diện tích 817,30 ha; nhóm đất mùn vàng đỏ diện tích 31.243,74 ha; nhóm
đất phù sa diện tích 1.813,59 ha; nhóm đất thung lũng do sản phẩm dốc tụ
diện tích 650,79 ha; nhóm đất phi nông nghiệp diện tích 2.548,81 ha) và 8
đơn vị đất đai. Căn cứ vào yêu cầu sinh lý, sinh thái của các loại cây trồng
chính về đất đai, chế độ nước, độ dốc, tầng dày lớp đất canh tác,... theo tiêu
8
chuẩn của FAO thì quỹ đất có khả năng phát triển sản xuất nông nghiệp,
lâm - nông kết hợp toàn huyện có khoảng gần 14.000 ha tự nhiên (khoảng
10.290 ha canh tác), có thể trồng lúa, mía, cây công nghiệp ngắn ngày, hoa
màu, điều, cây ăn quả; đồng cỏ.
* Tài nguyên nước:Huyện Khánh Vĩnh có mật độ sông suối cao so
với các huyện khác trong tỉnh. Hầu hết sông suối đều xuất phát từ các dãy núi
cao ở phía Nam, Tây và Bắc rồi tập trung về sông Thác Ngựa và sông Chò
chảy về sông Cái Nha Trang và đổ ra biển. Mật độ sông suối bình quân 0,65
km/km2, thay đổi trong phạm vi 0,4 – 0,8 km/km2 tại các xã. Hiện nay chưa
tiến hành khảo sát đánh giá trữ lượng nước ngầm. Tuy nhiên, khả năng khai
thác còn hạn chế, chủ yếu đào, khoan giếng lấy nước sinh hoạt. Toàn huyện có
gần 500 giếng nước, độ sâu các giếng từ 6 – 12 m tuỳ theo từng điểm dân cư.
* Tài nguyên rừng, thảm thực vật và động vật
- Tài nguyên rừng, thảm thực vật: Theo số liệu kiểm kê đất đai 2010
toàn huyện có 87.198,99 ha đất rừng. Độ che phủ thường xuyên trên toàn
huyện chiếm 75%. Trong đó diện tích đất còn rừng che phủ 62% tổng diện
tích tự nhiên.
- Động vật: Các loại động vật tự nhiên trong vùng chủ yếu là Lợn rừng,
Chồn, Mang,... Tuy nhiên, số lượng các loài ngày càng giảm do tình trạng
săn bắn vẫn xảy ra.
2.1.2. Đặc điểm kinh tế
2.1.2.1. Tăng trưởng kinh tế
Tốc độ tăng trưởng kinh tế bình quân thời kỳ 2000-2010 đạt
7,41%/năm. Trong đó: ngành công nghiệp – xây dựng tăng 11,71%; nông,
lâm, thuỷ sản tăng 2,05%; dịch vụ tăng 22,90%.
2.1.2.2. Cơ cấu kinh tế
Cơ cấu giá trị sản xuất các ngành kinh tế trên địa bàn huyện Khánh Vĩnh
thời kỳ 2000 đến 2010 có sự biến động như sau: Tỷ trọng nông – lâm – thuỷ
sản: giảm từ 74,01% năm 2000 xuống còn 44,36% năm 2010. Tỷ trọng công
nghiệp – xây dựng: tăng từ 18,75% năm 2000 lên 27,77% năm 2010. Tỷ
trọng dịch vụ: tăng từ 7,24% năm 2000 lên đạt 27,87% năm 2010.
* Nhìn chung, trong 10 năm qua cơ cấu kinh tế của huyện đã có sự
9
chuyển dịch đúng hướng nhưng không đánh giá đúng thực tế phát triển
kinh tế của huyện; nông, lâm, thuỷ sản vẫn là ngành sản xuất quan trọng
cung cấp lương thực, thực phẩm, nguyên liệu cho phát triển công nghiệp.
2.1.3. Đặc điểm xã hội
Tổng dân số trung bình năm 2010 toàn huyện: 34.374 người, chiếm 2,89
% dân số toàn tỉnh. Trên địa bàn huyện có 15 dân tộc anh em đang cùng
sinh sống. Mật độ dân số bình quân toàn huyện 29 người/km2. Theo tiêu chí
mới hiện nay huyện có tỷ lệ hộ nghèo là 44,88%.
2.1.4. Đánh giá chung về thuận lợi, khó khăn ảnh hưởng đến phát
triển nông nghiệp huyện Khánh Vĩnh
2.1.4.1. Thuận lợi
Huyện Khánh Vĩnh có vị trí địa lý, điều kiện thuận lợi để phát triển kinh
tế nông – lâm nghiệp kết hợp với du lịch, đặc biệt là du lịch sinh thái.
Nguồn lao động tại chỗ dồi dào, người dân cần cù lao động, nếu được đào
tạo và có chính sách sử dụng tốt sẽ là động lực to lớn cho phát triển sản
xuất nông nghiệp của huyện. Đến nay hệ thống giao thông trên địa bàn
huyện đã được thông suốt.
2.1.4.2. Khó khăn
- Địa hình phức tạp, chủ yếu là đồi núi, mức độ chia cắt mạnh. Cơ sở hạ
tầng phục vụ sản xuất nông nghiệp chưa được đầu tư đúng mức. Đại bộ phận
dân cư là đồng bào dân tộc ít người, trình độ văn hóa thấp đã ảnh hưởng rất lớn
đến phát triển nông nghiệp của huyện.
2.2. THỰC TRẠNG PHÁT TRIỂN NÔNG NGHIỆP H. KHÁNH VĨNH
2.2.1. Thực trạng phát triển về mặt số lượng
2.2.1.1. Quy mô sản xuất và mức độ phát triển ngành trồng trọt
* Quy mô diện tích cây trồng
Diện tích gieo trồng cây hàng năm tăng từ 5.148 ha năm 2000 lên 6.866 ha
năm 2010, tốc độ tăng trưởng bình quân thời kỳ 2000 – 2010 là 2,92 %/năm.
Diện tích gieo trồng cây lâu năm tăng từ 1.560 ha năm 2000 lên 1.916 ha năm
2010, tốc độ tăng trưởng bình quân thời kỳ 2000 – 2010 là 2,08 %/năm. Ngành
trồng trọt các năm qua phát triển ổn định, sản xuất tập trung vào các cây
lương thực chính như lúa, ngô; cây công nghiệp ngắn ngày như mía, vừng
10
và các cây ăn quả, công nghiệp lâu năm.
2.2.1.2. Quy mô sản xuất và mức độ phát triển ngành chăn nuôi
Tổng đàn gia súc, gia cầm toàn huyện năm 2010 là 49.870 con tăng
9.511 con so với tổng đàn năm 2000. Tốc độ tăng bình quân thời kỳ 2000 –
2010 là 2,14%/năm. Chăn nuôi tập trung phát triển chủ yếu vào đàn bò, lợn
và đàn gia cầm; đàn trâu, dê cừu chỉ có số lượng nhỏ, không phải thế mạnh
huyện. Tổng sản lượng thịt các loại năm 2010 là 520,24 tấn tăng 197,74 tấn
so với năm 2000. Tốc độ tăng bình quân thời kỳ 2000 – 2010 là 4,9%/năm.
2.2.1.3. Thực trạng phát triển các ngành nông – lâm – thủy sản
Trong giai đoạn 2000 – 2010, GTSX toàn ngành nông nghiệp tăng rất
nhanh, tốc độ tăng trưởng bình quân là 10,05%/năm. Từ năm 2000 đến năm
2010 giá trị sản xuất tăng gấp 3,0 lần. Nông nghiệp Khánh Vĩnh là ngành
có vai trò rất quan trọng đối với sự phát triển kinh tế của huyện.
2.2.2. Thực trạng phát triển nông nghiệp về mặt chất lượng
2.2.2.1. Năng suất bình quân các loại cây trồng
Năm 2005 là năm thiên tai bất lợi, vì vậy năng suất một số loại cây
trồng có xu hướng giảm. Giai đoạn 2006 – 2010, thời tiết thuận lợi, vì vậy
năng suất nhiều loại cây trồng tăng nhanh.
Biểu 2.11: NS trên đơn vị diện tích của cây trồng chủ yếu qua các năm
Năng suất (Tạ/Ha) Tốc độ tăng (%/năm)
Hạng mục Năm Năm Năm 2000 - 2005 - 2000 -
2000 2005 2010 2005 2010 2010
Cây lúa 22,15 12,27 32,09 -11,14 21,2 3,78
Cây ngô 12,5 6,52 13,91 -12,21 16,36 1,07
Khoai lang 50 50 55 0 1,92 0,96
Cây mì 105 120 125 2,71 0,82 1,76
Đậu các loại 5 5 5,06 0 0,24 0,12
Rau các loại 80 85 80,2 1,22 -1,16 0,02
Mía 413 320 390 -4,98 4,04 -0,58
Lạc 9,1 15 15 10,51 0 5,12
Đậu tương 10 11 12 1,92 1,76 1,84
Vừng 3 3,5 5 3,13 7,39 5,24
Nguồn: Tổng hợp từ niên giám thống kê huyện Khánh Vĩnh 2000 – 2010
11
2.2.2.2. Hiệu quả sử dụng đất nông nghiệp
* Hệ số sử dụng đất: thấp, đạt từ 1,24 – 1,38 lần.
* Hiệu quả kinh tế sử dụng đất: Giá trị sản xuất bình quân trên 1 ha đất
sản xuất nông nghiệp đạt 37,85 triệu đồng/ha/năm (tăng 3,05 lần so với
năm 2000 và 2,44 lần so với năm 2005). Diện tích đạt hiệu quả 40 – 50
triệu/ha ở mô hình 2 lúa + ngô lai và mô hình chuyên canh 2 lúa, chuyên
canh mì. Diện tích đạt hiệu quả 20 đến dưới 40 triệu đồng chiếm khoảng 15
– 20%, tập trung chủ yếu trên đất lúa 1 vụ, các chân đất trồng màu không
được tưới. Như vậy, qua số liệu điều tra nhanh cho thấy số diện tích đạt
hiệu quả thu nhập trên 40 – 50 triệu đồng/năm chiếm khoảng 55 – 60%
tổng diện tích canh tác, so với giai đoạn 2000 – 2005, số diện tích này đã
tăng lên 25%.
2.2.2.3. Cơ giới hóa nông nghiệp
Tỷ lệ cơ giới hoá khâu làm đất đạt khá cao và tăng trưởng nhanh từ 25%
năm 2000 lên 52% năm 2010. Tuy nhiên, việc cơ giới hoá nông nghiệp chỉ
mới tập trung ở những vùng có điều kiện thuận lợi như Thị trấn Khánh
Vĩnh và vùng phụ cận.
2.2.2.4. Thủy lợi hóa
Thời gian qua, huyện Khánh Vĩnh đã tập trung đầu tư mạnh cho hạ tầng
thủy lợi tính đến cuối năm 2010 toàn huyện đã xây dựng được khoảng 19
công trình thuỷ lợi thực hiện tưới cho diện tích lúa nước 175 ha và một số
diện tích hoa màu trên địa bàn. Công suất sử dụng chỉ đạt bình quân
khoảng 35 – 40%, chưa thể đáp ứng được nhu cầu của thực tế.
2.2.3. Thực trạng phát triển nông nghiệp về mặt cơ cấu
Trong cơ cấu chung thì sản xuất nông nghiệp chiếm vị trí quan trọng,
thu hút đông đảo lao động tham gia; ngành thủy sản chiếm tỷ trọng thấp.
Biểu 2.14: Cơ cấu GTSX nông – lâm – thủy sản thời kỳ 2000 – 2010
STT Các chỉ tiêu ĐVT 2000 2005 2008 2009 2010
1 Ngành nông nghiệp % 72,15 58,59 46,15 45,31 47,03
2 Ngành thủy sản % 0,14 0,37 1,02 0,98 1,03
3 Ngành lâm nghiệp % 27,71 41,04 52,83 53,71 51,94
Tổng cộng 100.00 100.00 100.00 100.00 100.00
Nguồn: Tổng hợp từ niên giám thống kê huyện Khánh Vĩnh 2000 – 2010
12
2.2.3.1. Cơ cấu giá trị sản xuất nông nghiệp
- Sản xuất nông nghiệp phát triển theo hướng chuyển đổi cơ cấu trong
nội bộ ngành nông nghiệp.
Biểu 2.15: Giá trị sản xuất và cơ cấu ngành nông nghiệp qua các năm
(Giá CĐ 1994)
Năm Năm Năm Năm Năm
Chỉ tiêu
2000 2005 2008 2009 2010
1. Tổng GTSX (Tr.đồng) 39.303 33.677 60.416 63.019 66.724
Trồng trọt 29.253 25.764 48.163 46.759 50.538
Chăn nuôi 10.050 5.550 9.853 11.455 10.787
Dịch vụ 0 2.363 2.400 4.805 5.400
2. Cơ cấu (%) 100,00 100,00 100,00 100,00 100,00
Trồng trọt 74,43 76,50 79,72 74,20 75,74
Chăn nuôi 25,57 16,48 16,31 18,18 16,17
Dịch vụ 0,00 7,02 3,97 7,63 8,09
Nguồn: Tổng hợp từ niên giám thống kê huyện Khánh Vĩnh 2000 - 2010
- Ngành chăn nuôi trong giai đoạn 2000 – 2005 tốc độ tăng trưởng giá
trị sản xuất bình quân giảm 11,2%/năm và tỷ trọng giá trị sản xuất trong cơ
cấu ngành giảm từ 25,57 % (năm 2000) xuống còn 16,48% (năm 2005).
Giai đoạn 2006 – 2010, dịch bệnh tiếp tục gia tăng nhưng vẫn đạt được tốc
độ tăng trưởng khá cao, tốc độ tăng trưởng giá trị sản xuất bình quân (2005
– 2010) đạt 14,21%/năm.
- Lĩnh vực dịch vụ nông nghiệp trong giai đoạn 2005 – 2010 đã phát
triển nhanh hơn, nhưng tỷ trọng đóng góp vẫn còn thấp.
2.2.3.2. Cơ cấu giá trị sản xuất lâm nghiệp
Tổng giá trị sản xuất của lâm nghiệp theo giá cố định năm 1994 tăng từ
15,093 tỷ đồng năm 2000 lên 73,696 tỷ đồng năm 2010, tốc độ tăng trưởng
bình quân thời kỳ 2000 – 2010 là 17,18%/năm (tốc độ tăng trưởng bình
quân ngành lâm sinh tăng 0,2%/năm; ngành khai thác tăng 19,33%/năm).
2.2.3.3. Cơ cấu giá trị sản xuất thủy sản
Tổng giá trị sản xuất của ngành thủy sản theo giá cố định năm 1994 tăng
từ 0,075 tỷ đồng năm 2000 lên 1,467 tỷ đồng năm 2010; tốc độ tăng trưởng
bình quân thời kỳ 2000 – 2010 là 34,63%/năm. Trong cơ cấu ngành thủy
sản thì nuôi trồng luôn chiếm tỷ trọng cao.
13
2.2.4. Phân tích các nhân tố ảnh hưởng đến sự phát triển nông
nghiệp huyện Khánh Vĩnh thời gian qua
2.2.4.1. Tình hình khai thác và sử dụng tài nguyên đất
Trong 10 năm qua từ 2000 đến năm 2010 tổng diện tích khai thác được
sử dụng vào mục đích nông nghiệp tăng 18.453 ha. Tốc độ tăng bình quân
là thời kỳ 2000 – 2010 là 2,03%/năm. Quỹ đất có khả năng sản xuất nông
nghiệp đã được khai thác một cách triệt để.
2.2.4.2. Tình hình sử dụng nguồn nhân lực
Lao động trong lĩnh vực nông nghiệp năm 2000 là 10.681 người chiếm
84,80%; lao động trong lĩnh vực nông nghiệp năm 2010 là 13.222 người
chiếm 71,53%. Trong 10 năm qua tỷ trọng lao động nông nghiệp có xu
hướng giảm nhưng vẫn chiếm một tỷ trọng cao.
2.2.4.3. Tình hình sử dụng nguồn vốn đối với khu vực nông nghiệp
Vốn là nguồn lực hạn chế đối với các ngành kinh tế nói chung, nông
nghiệp nói riêng. Ngân sách chi cho nông nghiệp trung bình của huyện
Khánh Vĩnh giai đoạn 2005 – 2010 khoảng 6% so với tổng ngân sách.
2.2.4.4. Tình hình ứng dụng KHCN trong sản xuất nông nghiệp
* Trung tâm khuyến nông khuyến lâm tỉnh đã kết hợp với trung tâm
khuyến nông huyện thực hiện nhiều đề tài khảo nghiệm các loại giống. Đã
chọn được các giống lúa thích ứng với điều kiện của Khánh Vĩnh.
* Đưa tiến bộ kỹ thuật vào sản xuất: Giảm mật độ gieo sạ, chương trình
3 giảm 3 tăng. Ngoài ra còn thực hiện nhiều chương trình khác như chương
trình IPM về cây lúa, điều + cây ăn quả, các lớp kỹ thuật về trồng keo lai
giâm hom và điều ghép...
2.2.4.5. Các chính sách đã và đang áp dụng trong SX nông nghiệp
Trong quá trình thực hiện Nghị định số 64-CP ngày 27-9-1993 của
Chính phủ; Nghị định số 163/TTg ngày 16/11/1999 (thay thế Nghị định số
02-CP ngày 15/01/1995 về việc giao đất lâm nghiệp cho các tổ chức, hộ gia
đình, cá nhân sử dụng ổn định lâu dài vào mục đích sản xuất lâm nghiệp)
đã đạt được một số kết quả nhưng vẫn tồn tại một số bất cập. Vì vậy, cần
phải điều chỉnh bổ sung chính sách pháp luật về đất đai đối với đất nông
nghiệp, đất lâm nghiệp cho phù hợp.
14
2.2.5. Tổ chức sản xuất nông nghiệp
2.2.5.1. Các hình thức tổ chức sản xuất nông nghiệp
* Kinh tế nông hộ: Hộ nông dân là chủ thể chính của sản xuất nông
nghiệp ở Khánh Vĩnh. Toàn huyện hiện có gần 5.313 hộ có thu nhập chính
từ sản xuất nông nghiệp với trên 13.826 lao động hàng năm tham gia sản
xuất nông nghiệp.
* Kinh tế trang trại: Khánh Vĩnh là huyện miền núi, có tiềm năng để
phát triển trang trại nhưng chưa có nhiều trang trại được hình thành và phát
triển. Năm 2010 toàn huyện đã có 300 cơ sở đạt tiêu chí kinh tế trang trại.
2.2.5.2. Cung ứng dịch vụ và tiêu thụ sản phẩm
Hệ thống dịch vụ cung ứng và tiêu thụ sản phẩm phục vụ sản xuất nông
nghiệp chưa đáp ứng được yêu cầu phát triển của ngành.
2.2.6. Thực trạng đầu tư kết cấu hạ tầng cho sản xuất nông nghiệp
2.2.6.1. Thuỷ lợi
Đến cuối năm 2010 toàn huyện đã xây dựng được khoảng 19 công trình
thuỷ lợi và một số đập bổi trên các suối lớn, nhỏ thực hiện tưới cho diện
tích lúa nước 175 ha và một số diện tích hoa màu trên địa bàn.
2.2.6.2. Giao thông
- Đến nay hệ thống giao thông trên địa bàn huyện đã được thông suốt,
phục vụ tốt nhu cầu đi lại, thuận lợi cho việc giao lưu hàng hóa nông sản.
2.2.6.3. Điện
- Nguồn điện được cung cấp trên lưới 15 KV từ trạm trung gian Cầu Đôi
của huyện Diên Khánh qua hai lộ đường dây 871 và 873. Trong năm 2010
đã tiến hành triển khai dự án thủy điện sông Giang tại xã Khánh Trung, đây
là điều kiện quan trọng để phát triển kinh tế xã hội của huyện các năm tới.
2.2.6.4. Hệ thống các cơ sở dịch vụ thương mại
- Nhìn chung, kết cấu hạ tầng phục vụ cho thương mại kém phát triển,
số lượng ít, tập trung chủ yếu ở khu vực thị trấn Khánh Vĩnh.
- Để phát triển kinh tế - xã hội của huyện trong kỳ quy hoạch cần tiếp
tục xây dựng, mở rộng thêm hệ thống chợ tại các xã có điều kiện.
2.3. ĐÁNH GIÁ CHUNG VỀ THỰC TRẠNG PHÁT TRIỂN NÔNG
NGHIỆP HUYỆN KHÁNH VĨNH
15
2.3.1. Những thành tựu đã đạt được
Giá trị sản xuất của ngành nông – lâm nghiệp – thuỷ sản đạt tốc độ tăng
trưởng bình quân đạt 2,05%/năm. Kết cấu hạ tầng nông thôn, nhất là vùng
đồng bào dân tộc ngày càng được hoàn thiện.
2.3.2. Những hạn chế cần khắc phục
Cơ cấu kinh tế chuyển dịch còn chậm, cơ cấu của ngành trồng trọt vẫn
chiếm tỷ trọng lớn. Thuỷ lợi chưa đáp ứng được cho yêu cầu sản xuất, hiệu
suất tưới các công trình thấp. Các chương trình về giống cây, con đã đạt được
một số kết quả nhưng vẫn chưa đáp ứng được nhu cầu. Sản xuất nông nghiệp
cơ bản chưa thoát khỏi tình trạng sản xuất nhỏ, phân tán, manh mún. Chăn
nuôi còn mang tính quảng canh, phân tán nhỏ lẻ. Quy mô sản xuất chủ yếu
theo hình thức hộ gia đình, số mô hình trang trại sản xuất hàng hoá lớn chưa
nhiều. Một bộ phận dân còn nghèo, trình độ dân trí thấp. Nguồn lao động
mặc dù tương đối dồi dào nhưng tỷ lệ qua đào tạo còn thấp.
2.3.3. Nguyên nhân chính
- Công tác định hướng, quy hoạch, kế hoạch hoá trong sản xuất chưa
được các cấp các ngành chú ý đúng mức. Sản xuất nông nghiệp còn phụ
thuộc quá nhiều vào thiên nhiên. Đất đai còn phân tán, manh mún. Vốn đầu
tư cho ngành nông nghiệp còn thấp chỉ chiếm khoảng 6%. Việc ứng dụng
các tiến bộ KHKT vào sản xuất còn chưa phổ cập rộng rãi. Thị trường, giá
cả nông sản, vật tư nông nghiệp thường biến động. Vấn đề dự báo, thông
tin về thị trường, công tác xúc tiến thương mại còn yếu. Công nghiệp chế
biến nông sản chưa phát triển.
CHƯƠNG 3
NHỮNG GIẢI PHÁP ĐẨY MẠNH PHÁT TRIỂN NÔNG NGHIỆP
HUYỆN KHÁNH VĨNH ĐẾN 2015 VÀ TẦM NHÌN 2020
3.1. CƠ SỞ TIỀN ĐỀ CHO VIỆC ĐỀ XUẤT CÁC GIẢI PHÁP
3.1.1. Các chính sách của Đảng, nhà nước liên quan đến phát triển
KT – XH miền núi
- Chương trình 134 (Quyết định số 134/2004/QĐ-TTg của Thủ tướng
Chính phủ) về việc cấp đất sản xuất, đất ở lâu dài, hỗ trợ tiền làm nhà, xây
dựng hệ thống nước sạch sinh hoạt cho đồng bào dân tộc thiểu số nghèo.
16
- Chương trình Phát triển kinh tế - xã hội các xã đặc biệt khó khăn vùng
đồng bào dân tộc và miền núi (CT 135 giai đoạn I (1998 – 2005); giai đoạn
II (2006 – 2010) và giai đoạn III (2011 – 2015)).
- Quyết định số 167/2008/QĐ-TTg ngày 12/12/2008 của Thủ tướng
Chính phủ về việc hỗ trợ hộ nghèo về nhà ở.
- Nghị Quyết số 30a/2008/NQ-CP ngày 27 tháng 12 năm 2008 của Thủ
tướng Chính phủ về việc hỗ trợ giảm nghèo nhanh và bền vững đối với 61
huyện nghèo.
- Quyết định số 800/2010/QĐ-TTg ngày 04 tháng 6 năm 2010 của Thủ
tướng Chính phủ về việc phê duyệt chương trình mục tiêu quốc gia về xây
dựng nông thôn mới giai đoạn 2010 – 2020.
3.1.2. Chiến lược phát triển nông nghiệp, nông thôn tỉnh Khánh
Hòa và huyện Khánh Vĩnh
3.1.2.1. Chiến lược PTNN, nông thôn tỉnh Khánh Hòa
Tốc độ tăng trưởng GDP bình quân hàng năm trên 12 – 12,5%. Trong
đó tỷ trọng nông nghiệp giảm xuống còn 9,6 – 10% và tốc độ tăng trưởng
3,5%/năm. Giải pháp phát triển chính của nông nghiệp là: Bố trí lại cơ cấu
cây trồng, vật nuôi phù hợp với điều kiện tự nhiên. Rà soát quy hoạch, khai
thác tài nguyên nước, đất đai một cách hợp lý. Đẩy mạnh ứng dụng khoa
học công nghệ vào sản xuất. Bảo vệ và phát triển vốn rừng. Phát triển chăn
nuôi, cải tạo giống để nâng cao chất lượng thịt đáp ứng nhu cầu thị trường.
3.1.2.2. Chiến lược PTNN, nông thôn huyện Khánh Vĩnh
Cơ cấu kinh tế năm 2015: nông nghiệp chiếm 26,26%; công nghiệp –
xây dựng chiếm 29,61% và thương mại dịch vụ chiếm 44,13%. Giải pháp
chính để phát triển ngành nông nghiệp là: Nâng cao tỷ trọng GTSX ngành
chăn nuôi trong cơ cấu nông nghiệp. Phát triển sản xuất lâm nghiệp theo
hướng nông – lâm kết hợp, ổn định độ che phủ 73 – 75%. Phát triển nuôi
trồng thủy sản nước ngọt, đảm bảo vệ sinh môi trường. Đẩy mạnh chuyển
giao khoa học công nghệ cho nông dân. Phát triển các vùng nguyên liệu
nông lâm sản. Tiếp tục đầu tư cơ sở hạ tầng nông thôn.
3.1.3. Dự báo về xu hướng thay đổi của các yếu tố ảnh hưởng đến
sản xuất nông nghiệp trong tương lai
17
3.1.3.1. Dự báo về thị trường nông sản
* Dự báo nhu cầu lương thực, thực phẩm: Tổng nhu cầu lương thực
đến năm 2015 là 17.932 tấn, đến năm 2020 là 20.687 tấn. Tổng nhu cầu
rau xanh đến năm 2015 là 3.071 tấn, đến năm 2020 là 4.611 tấn. Tổng nhu
cầu đậu các loại đến năm 2015 là 461 tấn; đến năm 2020 là 646 tấn. Tổng
nhu cầu hoa quả các loại đến năm 2015 là 1.536 tấn; đến năm 2020 là
2.767 tấn. Tổng nhu cầu đường đến năm 2015 là 14.807 tấn; đến năm 2020
là 22.939 tấn. Tổng nhu cầu thịt các loại đến năm 2015 là 1.996 tấn; đến
năm 2020 là 2.951 tấn. Tổng nhu cầu trứng các loại đến năm 2015 là 3
triệu quả, đến năm 2020 là 7 triệu quả .
* Thị trường các loại nông sản chính
Lúa gạo: Thị trường xuất khẩu gạo của Việt Nam chủ yếu là các nước
Châu Á và gần đây là một số nước Châu Phi. Cây ngô: Cũng như cây lúa,
cây ngô chủ yếu là cung cấp nguyên liệu cho chế biến và đáp ứng một phần
nhu cầu lương thực. Cây mì: Từ năm 2005 đến nay giá thu mua mì liên tục
gia tăng, thị trường Trung Quốc (80%) và các nước Đài Loan, Philippin,
Malaixia…Điều: Thị trường xuất khẩu điều của Việt Nam chủ yếu là
Trung Quốc (chiếm 99%), ngoài ra còn có một số nước khác như Myanma,
Ấn Độ…Trái cây: sản xuất chủ yếu để cung cấp nhu cầu trong huyện, chú
trọng sản xuất một số giống chất lượng cao để cung cấp cho nhu cầu khách
du lịch. Sản phẩm chăn nuôi: Các loại sản phẩm thịt bò, lợn, gia cầm,
trứng chủ yếu là tiêu thụ thị trường trong huyện. Đối với chăn nuôi đà điểu
là ngành có triển vọng lớn tạo ra các sản phẩm xuất khẩu.
3.1.3.2. Dự báo các biến động về điều kiện tự nhiên
Theo đánh giá của Ngân hàng thế giới (WB), Việt Nam nằm trong số 5
nước sẽ chịu ảnh hưởng nặng nề nhất của biến đổi khí hậu (trong khu vực
Châu Á đứng thứ 2 sau Ấn Độ). Khánh Vĩnh nằm trong khu vực chịu ảnh
hưởng trực tiếp của hậu quả biến đổi khí hậu đó là: Nguồn nước mặt khan
hiếm trong mùa khô gây hạn hán, và quá dư thừa trong mùa mưa gây lũ lụt.
Bão lụt gia tăng và khó dự báo sẽ ảnh hưởng đến các kế hoạch phát triển
kinh tế lâu dài. Các hệ sinh thái sẽ chịu tác động suy thoái, biến động. Các
đối tượng nuôi trồng, diện tích canh tác, quy trình, thời gian, dịch bệnh...sẽ
18
thay đổi không ngừng. Theo một số dự báo khác Khánh Vĩnh còn được xếp
vào vùng trọng điểm sa mạc hóa trong tương lai.
3.1.3.3. Dự báo các biến động về mặt xã hội
* Biến đổi cơ cấu kinh tế dẫn đến biến đổi cơ cấu xã hội: Cơ cấu kinh tế
thay đổi sẽ làm thay đổi cơ cấu lao động, bố trí nguồn lực lao động cũng
thay đổi trên cơ sở phân công lao động xã hội mới.
* Sự gia tăng dân số: Trong tương lai, theo dự báo thì quy mô dân số
Khánh Vĩnh đến năm 2015 khoảng 42.074 người và đến năm 2020 khoảng
50.536 người. Lực lượng lao động: Nguồn lao động của huyện đến năm
2010 có 18.484 người, trong đó lao động trong khu vực nông lâm nghiệp
13.222 người chiếm tỷ lệ 71,53%.
3.1.4. Quan điểm, mục tiêu, phương hướng phát triển nông nghiệp
huyện Khánh Vĩnh
3.1.4.1. Quan điểm phát triển nông nghiệp huyện Khánh Vĩnh
- Phát triển nông – lâm – thuỷ sản của huyện phải được thực hiện trong
mối quan hệ hữu cơ với chiến lược phát triển kinh tế - xã hội của tỉnh. Phát
triển nông – lâm – thuỷ sản theo chiều sâu trên cơ sở khai thác có hiệu quả
các nguồn lực cùng với thực hiện CNH, HĐH để tạo ra một nền nông
nghiệp hàng hoá có chất lượng cao đảm bảo thoả mãn nhu cầu hiện tại và
tương lai.
3.1.4.2. Mục tiêu phát triển nông nghiệp huyện Khánh Vĩnh
Đảm bảo nhịp độ tăng bình quân hàng năm của khu vực nông, lâm
nghiệp và thủy sản giai đoạn 2011 – 2015 khoảng 10,5% và thời kỳ 2016 –
2020 khoảng 6,6%. Trong cơ cấu kinh tế năm 2020 chiếm tỉ trọng 17,08%.
Phấn đấu duy trì độ che phủ rừng từ 80 – 85%.
3.1.4.3. Phương hướng phát triển nông nghiệp huyện Khánh Vĩnh
Chuyển dịch mạnh cơ cấu kinh tế nông nghiệp đúng hướng, nâng cao
giá trị thu nhập trên 1 ha đất canh tác. Kết hợp phát triển hài hoà giữa trồng
trọt và chăn nuôi, đảm bảo an ninh lương thực bền vững trên địa bàn huyện,
giảm dần tỷ trọng lao động nông nghiệp đến năm 2015 còn khoảng 65%,
năm 2020 còn khoảng 50%...
3.1.4.3.1. Sản xuất nông nghiệp