Báo cáo chuyên đề độc chất học môi trường độc học thủy ngân

  • 48 trang
  • file .pdf
TRƯỜNG ĐẠI HỌC NÔNG LÂM TP.HCM
KHOA MÔI TRƯỜNG VÀ TÀI NGUYÊN
\ [
Báo cáo chuyên đề
Độc chất học môi trường
ĐỘC HỌC THỦY NGÂN
(Ecotoxicology of Mercury)
GVHD: Ts. Lê Quốc Tuấn
Nhóm thực hiện: Nhóm 5 - Lớp DH10QM
Phan Song Long Dân 10149021
Nguyễn Chí Tiến 10149205
Đinh Văn Luân 10149105
Trần Thị Loan 10149003
Nguyễn Thị Vân 10149244
Đinh Thị Cẩm Thu 10149190
Trần Thị Kim Ngân 10149122
Tháng 02 - 2012
1
MỤC LỤC
MỤC LỤC ...................................................................................................................2
DANH SÁCH BẢNG VÀ HÌNH ...............................................................................4
DANH SÁCH BẢNG ..............................................................................................4
DANH SÁCH HÌNH ...............................................................................................4
I. ĐẶT VẤN ĐỀ ......................................................................................................6
II. NỘI DUNG ..........................................................................................................7
II.1. Tổng quan về thủy ngân ...................................................................................7
II.1.1. Nguồn gốc sinh địa hóa của thủy ngân .....................................................7
II.1.2. Cấu tạo – Tính chất của thủy ngân..........................................................11
II.1.2.1. Cấu tạo .............................................................................................11
II.1.2.2. Tính chất ...........................................................................................12
II.1.3. Vai trò của thủy ngân ..............................................................................12
II.1.3.1. Trong nông nghiệp ...........................................................................12
II.1.3.2. Trong đời sống .................................................................................13
II.2. Ô nhiễm thủy ngân trong môi trường và tác dụng độc hại của nó .................16
II.2.1. Các nguồn gây ô nhiễm thủy ngân ..........................................................16
II.2.2. Tính độc của các hợp chất Hg trong môi trường sinh thái .....................19
II.2.2.1. Hơi thủy ngân kim loại .....................................................................19
II.2.2.2. Các hợp chất vô cơ của thủy ngân ...................................................20
II.2.2.3. Một số hợp chất thủy ngân hữu cơ ...................................................21
II.2.3. Thủy ngân trong môi trường không khí, nước và đất ..............................23
II.2.3.1. Môi trường không khí .......................................................................23
II.2.3.2. Môi trường nước ..............................................................................24
II.2.3.3. Môi trường đất .................................................................................27
2
II.3. Mức độ nguy hiểm của thủy ngân đối với con người ..................................28
II.3.1. Con đường xâm nhập vào cơ thể .............................................................28
II.3.2. Nguồn tiếp xúc và nhiễm độc ...................................................................31
II.3.3. Quá trình chuyển hóa của thủy ngân trong cơ thể người và động vật máu
nóng ....................................................................................................................32
II.3.3.1. Hấp thụ .............................................................................................32
II.3.3.2. Chuyển hoá .......................................................................................33
II.3.3.3. Thải loại ...........................................................................................34
II.3.4. Các dạng nhiễm độc ở người ...................................................................34
II.3.4.1. Nhiễm độc cấp tính ...........................................................................35
II.3.4.2. Nhiễm độc bán cấp tính ....................................................................37
II.3.4.3. Nhiễm độc mãn tính..........................................................................38
II.3.5. Phòng tránh và xử lý nhiễm độc ở người ................................................42
II.3.5.1. Nồng độ tối đa cho phép (NĐTĐCP) ...............................................42
II.3.5.2. Biện pháp kỹ thuật ............................................................................42
II.3.5.3. Biện pháp phòng hộ cá nhân ............................................................42
II.3.5.4. Biện pháp Y học................................................................................43
II.3.6. Công nghệ xử lý hơi thủy ngân ................................................................43
II.3.6.1. Xử lý hơi thủy ngân bằng manganat hoặc pecmanganat kali ..........43
II.3.6.2. Xử lý hơi thủy ngân bằng chất hấp thụ piroluzit ( phương pháp khô
và ướt phối hợp) .............................................................................................44
III. KẾT LUẬN – KIẾN NGHỊ ................................................................................46
TÀI LIỆU THAM KHẢO.........................................................................................47
3
DANH SÁCH BẢNG VÀ HÌNH
DANH SÁCH BẢNG
Bảng 2.1 Dạng tồn tại và tính độc hại của thủy ngân trong môi trường.............. 22
Bảng 2.2 Ước lượng hàm lượng thủy ngân trung bình hằng ngày (nanogram / ngày)
(Nguồn: WHO, 1999) ............................................................................................. 22
DANH SÁCH HÌNH
Hình 1.1. Thần sa (Nguồn Internet) ..........................................................................8
Hình 1.2. Ô nhiễm không khí (Nguồn Internet)..................................................... 10
Hình 1.3. Ô nhiễm không khí từ thủy ngân (Nguồn NASA)................................... 10
Hình 1.4. Cấu tạo thủy ngân (Nguồn Internet) ...................................................... 11
Hình 1.5. Thủy ngân (Nguồn Internet) .................................................................. 11
Hình 1.6. Vai trò của thủy ngân trong nông nghiệp (Nguồn Internet)................... 12
Hình 1.7. Nhiệt kế .................................................................................................. 13
Hình 1.8. Máy đo huyết áp thủy ngân .................................................................... 13
Hình 1.9. Đèn hơi thủy ngân (Nguồn Internet) ...................................................... 13
Hình 1.10. Máy ngắt dòng (Nguồn Internet) ......................................................... 14
Hình 1.11. Hợp chất trám răng chứa thủy ngân ( Nguồn VnExpress.net) ............. 14
Hình 1.12. Ắc quy (Nguồn Internet) ...................................................................... 14
Hình 1.13. Khuôn dùng thủy ngân đông cứng (Nguồn Internet) ........................... 15
Hình 1.14. Các biển báo phát sáng (Nguồn Internet) ............................................ 15
Hình 1.15. Thuốc Neptal (Nguồn Internet) ............................................................ 16
Hình 1.16. Thuốc Mercurochrome (Nguồn Internet)............................................. 16
Hình 2.1. Ngành công nghiệp luyện kim (Nguồn Internet) ................................... 17
Hình 2.2. Nhiều khói độc từ đốt rác gây ra (Nguồn Internet) ................................ 17
Hình 2.3. Đốt than đá (Nguồn Internet) ................................................................. 18
4
Hình 2.4. Rác thải bệnh viện (Nguồn Internet) ...................................................... 18
Hình 2.5. Một điểm “nóng” khai thác vàng ở Ghana (Ảnh: Habertalk.com) ........ 18
Hình 2.6. Than (Nguồn Internet) ........................................................................... 19
Hình 2.7. Bệnh Minamata (Nguồn Internet) .......................................................... 20
Hình 2.8. Số phận và ảnh hưởng của thủy ngân khi xâm nhập vào môi trường .... 23
Hình 2.9. Lượng thủy ngân phát thải ra môi trường không khí ............................. 24
Hình 2.10. Giản đồ chuyển hóa thủy ngân trong nước .......................................... 24
Hình 2.11. Thủy ngân metyla hiểm họa từ nước (Nguồn Internet) ....................... 25
Hình 2.12. Thủy ngân tích tụ trong hải sản (Nguồn Internet)................................ 27
Hình 2.13. Khu vực Vapi được xem là khu vực bẩn nhất ở Ấn Độ và lượng thủy
ngân trong đất luôn cao hơn mức cho phép tới 96 lần (Nguồn Internet) ............... 28
Hình 3.1. Hg kim loại bay hơi trong không khí làm ô nhiễm môi trường ............. 28
Hình 3.2. Thủy ngân xâm nhập vào cơ thể bằng đường hô hấp ............................ 29
Hình 3.3. Thủy ngân xâm nhập vào cơ thể qua da................................................. 30
Hình 3.4. Thủy ngân xâm nhập vào cơ thể bằng đường tiêu hóa .......................... 31
Hình 3.5. Viêm da do dị ứng với thủy ngân (Nguồn: diendanykhoa.com) ............ 36
Hình 3.6. Cơ chế giải độc thủy ngân của BAL ...................................................... 37
Hình 3.7. Loét trong miệng (Nguồn: diendanykhoa.com) ..................................... 38
Hình 3.8. Triệu chứng dạ dày–ruột (tiêu hoá) (Nguồn: diendanykhoa.com) ......... 38
Hình 3.9. Bệnh rối loạn thần kinh do bị nhiễm độc thủy ngân .............................. 39
Hình 3.10. Các triệu chứng về mắt do nhiễm độc thủy ngân................................. 41
Hình 3.11. Các phương tiện phòng hộ cá nhân ( Nguồn Internet) ......................... 43
Hình 3.12. Chất hấp thụ piroluzit (Nguồn Internet)............................................... 45
Hình 3.13. Tảo nâu (Nguồn Internet) ..................................................................... 45
Hình 3.14. Rong biển (Nguồn Internet) ................................................................. 45
5
I. ĐẶT VẤN ĐỀ
• Thủy ngân và các hợp chất của thủy ngân là những chất độc mạnh. Tính độc của
chúng đã được biết đến từ rất lâu nhưng chúng vẫn được sử dụng trong các loại
thuốc chữa bệnh. Đặc biệt vào thế kỷ thứ 16, thủy ngân trở nên quan trọng vì nó
được sử dụng trong thuốc chữa bệnh giang mai. Cách điều trị này chữa được một
số bệnh xã hội nhưng cũng mang lại sự nhiễm độc không tránh khỏi. Trong quá
khứ, nhiễm độc nghề nghiệp đã được mô tả một cách sinh động qua những ghi
nhận của Ramazzini cách đây 300 năm về những người thợ làm gương soi: “Ở
Venice, trên một hòn đảo tên là Murano, nơi sản xuất rất nhiều gương soi, người
ta có thể thấy những người thợ này nhìn vào ảnh của họ trong gương một cách
lưỡng lự hay cau có, giận dữ và họ nguyền rủa nghề nghiệp mà họ đang làm”.
Lịch sử cổ đại La Mã cũng cho biết những người khai thác mỏ thủy ngân (sunfua
thủy ngân) đã bị nhiễm độc. Trên thế giới, hiện tượng nhiễm độc thủy ngân khá
phổ biến (sau chì và benzen). Bệnh Minamata (Nhật) đã đi vào lịch sử độc học
như một điển hình cho ô nhiễm và gây độc của Hg.
• Người ta đã sử dụng thủy ngân cách đây khoảng 3500 năm. Nước Ai Cập cổ xưa
đã biết cách pha trộn thủy ngân với Sn và Cu rất sớm, khoảng thế kỷ thứ 6 sau
Công nguyên. Cách sử dụng kim loại Hg và thần sa trong y khoa đã từng tồn tại ở
Trung Quốc và Ấn Độ ở cùng thời điểm. Người Hy Lạp đã quen thuộc với kĩ
thuật tách Hg từ các quặng kim loại dùng làm thuốc. Người La Mã đã thừa kế hầu
hết các kiến thức này và rất tập trung vào việc đánh giá tính chất thương mại của
kim loại. Hầu hết Hg đã bị người La Mã tiêu thụ và chế tạo chất màu đỏ của thần
sa, nhưng Hg cũng được sử dụng để điều trị nhiều thứ bệnh khác. Sau sự sụp đổ
của đế quốc La Mã, tiêu dùng Hg chủ yếu được giới hạn để bào chế thuốc; cho
đến khi những dụng cụ khoa học được phát minh, như là vào năm 1643,
Torricelli phát minh ra dụng cụ đo nhiệt gọi là nhiệt kế sơ khởi. Đến năm 1720,
6
Fahrenheit giới thiệu nhiệt kế Hg và đưa vào nghiên cứu khoa học.
• Không có một loại chất nào, trừ sinh vật, được nghiên cứu nhiều như thủy ngân
trong quan hệ tuần hoàn của nó với chuỗi thực phẩm. Mỗi năm toàn thế giới sản
xuất ra 9000 tấn thủy ngân, trong đó 5000 tấn rơi vào các đại dương. Trong hồ
Oasinton, trong 100 năm trở lại đây lượng thủy ngân trong bùn tăng lên gấp 100
lần. Hàm lượng thủy ngân cao thường thấy ở các loại cá thờn bơn biển Atlantích;
đôi khi hàm lượng thủy ngân còn cao hơn ở một số loài cá mập.
• Nhà văn R.Kipling đã viết những dòng như sau: “Tôi thà chọn cái chết tồi tệ còn
hơn phải làm việc trong mỏ thủy ngân, nơi mà răng bị mục dần trong miệng...”.
Cho đến nay trong các hầm lò quanh co, nơi mà xưa kia khai thác thủy ngân, có
thể tìm thấy vô số bộ xương người. Người xưa đã phải trả một giá rất đắt, hàng
ngàn sinh mạng để đổi lấy thứ đá đỏ dường như đã nhuốm máu tất cả những ai
từng tham gia khai thác.
• Vì vậy, đề tài này với mục tiêu giúp chúng ta hiểu rõ về tác hại của độc chất thủy
ngân đối với môi trường sinh thái, đối với con người, các con đường xâm nhập
vào cơ thể chúng ta. Từ đó chúng ta cần đưa ra nhiều biện pháp phòng tránh, kêu
gọi mọi người cùng nhau chung tay loại bỏ việc sử dụng độc chất thủy ngân,
cũng chính là bảo vệ sức khỏe của chúng ta và thế hệ mai sau.
II. NỘI DUNG
II.1. Tổng quan về thủy ngân:
II.1.1. Nguồn gốc sinh địa hóa của thủy ngân:
™ Trong thiên nhiên không có nhiều thủy ngân, đôi khi bắt gặp nó ở dạng tự sinh
– dưới dạng những giọt nhỏ li ti. Khoáng vật chủ yếu của thủy ngân là thần sa
(HgS). Đó là một thứ đá đẹp, tựa như được bao phủ bởi những vết máu đỏ tươi.
Thần sa là sự kết hợp bình thường của oxide và thời tiết, hòa tan tốt trong nước.
7
Hình 1.1. Thần sa (Nguồn Internet)
™ Có tới 99,98% thủy ngân tồn tại ở dạng phân tán, chỉ có 0,02% thủy ngân tồn
tại dưới dạng khoáng vật. Trong số 20 khoáng vật của thủy ngân thì thần sa là
phổ biến nhất. Tổng trữ lượng thủy ngân ở trong vỏ trái đất là 1,6.1012 tấn.
Thủy ngân phân bố khá đều trong các đá magma như siêu bazơ (1.10–6%),
bazơ ( 9.10–6%), trung tính (6.10–6%) và acid (8.10–6%).
™ Vì sét hấp thụ nhiều thủy ngân nên hàm lượng thủy ngân trong đá trầm tích sét
khá cao (9.10–5%) nhưng trầm tích bùn biển lại nghèo thủy ngân. Hàm lượng
8
thủy ngân trong nước bề mặt khoảng 1.10–7%. Thủy ngân dễ bay hơi nên luôn
có mặt trong không khí. Các đồng vị nhẹ của thủy ngân thường tập trung nhiều
hơn trong khí quyển vùng núi lửa và suối nước nóng với nồng độ đến 0,02
mg/m3.
™ Các hợp chất chủ yếu của Hg ở quá trình sinh–địa–hóa của các yếu tố được
phân loại sau đây:
¾ Các hợp chất và nguyên tố: HgO , (CH3)2Hg.
¾ Các loại phản ứng: Hg2+, HgX2, HgX–3 , HgX2–4 với X = OH–, Cl –, Br–,
HgO trong các dạng Sol khí: Hg2+ tạo phức với các hợp chất hữu cơ.
¾ Dạng ít có phản ứng: metyl Hg (CH3Hg+, CH3HgCl, CH3HgOH) và các hợp
chất hữu cơ khác: Hg(CN)2.
¾ HgS: Hg2+ kết hợp với S2– trong vật chất mùn.
™ Nồng độ trung bình trong không khí đo được khoảng 3mg/m3 trong khoảng 10
năm qua ở trên đất liền và thấp hơn ở trên biển; hầu hết là ở dạng HgO. Ở trong
nước, mức tập trung tiêu biểu từ 0,5 – 3 mg/lít ở trong đại dương và 1 – 3 mg/lít
ở sông và hồ; hầu hết là các loại vô cơ.
™ Nguồn Hg tinh khiết hầu hết tập trung trong các loại khoáng đá. Mặt đất có khả
năng tiếp nhận Hg từ bầu khí quyển cũng là nguồn Hg rất có ý nghĩa. Sự lắng
đọng từ bầu khí quyển chủ yếu là Hg và(CH3)2Hg có thể là do quá trình hóa
sinh.
™ Thủy ngân có nhiều trong đất, biển do các chấn động địa chất và từ khí thải tự
nhiên của vỏ địa cầu. Một số vi khuẩn yếm khí cũng có thể metyl hóa thủy
ngân thành metyl thủy ngân.
™ Brosse đã phát hiện 50% Hg phát ra từ đất than đá và sau đó là từ thực vật.
™ Đất nông nghiệp được sử dụng phân bón (phân tổng hợp, rác cống, vôi và Hg).
Thời gian tồn tại của Hg trong bầu khí quyển khoảng hơn 1 năm. Hầu hết Hg
9
trong bầu khí quyển là do hoạt động của con người.
™ Khu vực công nghiệp hóa bị ô nhiễm hỗn hợp hết sức cao, ảnh hưởng đến sự
hình thành các quá trình oxide hóa Hg. Hg di chuyển từ bầu khí quyển bởi sự
ẩm ướt dễ lắng đọng. Tiêu biểu là Hg xuất hiện trong mưa tuyết từ 2–10 mg/lít.
Tuy nhiên, mức độ ô nhiễm cao nhất trong khu vực, có thể cao nhất vào lúc 5h
sáng, trong vùng công nghiệp. Hàng năm, lượng mưa tuyết 100 mm có mức Hg
trung bình là 20mg/lít. Sự lắng đọng này có thể tạo ra một lượng 200g Hg/m2
mặt đất.
Hình 1.2. Ô nhiễm không khí (Nguồn Internet)
Hình 1.3. Ô nhiễm không khí từ thủy ngân (Nguồn NASA)
10
II.1.2. Cấu tạo – Tính chất của thủy ngân:
II.1.2.1. Cấu tạo:
™ Thủy ngân là một kim loại đặc biệt, ký hiệu hóa học là Hg. Nó là kim loại duy
nhất ở thể lỏng ở 00C, màu trắng bạc, sôi ở 3750C, tỷ trọng 13,6 kg/m3; trọng
lượng phân tử 200,61. Trạng thái oxi hóa phổ biến của nó là +1 và +2. Thời
gian bán hủy của thủy ngân từ 15 – 30 năm.
™ Thủy ngân nguyên tố lỏng là ít độc nhưng hơi, các hợp chất và muối của nó là
rất độc.
Hình 1.4. Cấu tạo thủy ngân (Nguồn Internet)
™ Trong thiên nhiên, Hg có trong các quặng sunfua gọi là cinabre với hàm lượng
0,1–4%.
Hình 1.5. Thủy ngân (Nguồn Internet)
11
II.1.2.2. Tính chất:
™ Thủy ngân có tính dẫn nhiệt kém nhưng dẫn điện tốt.
™ Thủy ngân có thể tạo ra hỗn hống với đa số kim loại, trừ sắt.
™ Để trong không khí, bề mặt Hg bị xạm đi do Hg bị oxi hóa tạo thành oxít thủy
ngân rất độc, ở dạng bột rất mịn, rất dễ thâm nhập vào cơ thể.
™ Hg rất dễ bay hơi vì nhiệt độ bay hơi của nó rất thấp. Ở 200C, nồng độ bão hòa
của hơi thủy ngân tới 20 mg/m3, rất nguy hiểm.
™ Thủy ngân cũng có thể bốc hơi được cả trong môi trường lạnh. Ở nhiệt độ
thường, Hg bị oxi hóa thành Hg2O ở trên bề mặt, nếu đun nóng tạo thành HgO.
™ Hg tác dụng với các axit tạo thành muối Hg. Với H2SO4 và HNO3 tạo thành
Hg(NO3)2 và NO2... Với các kim loại, nó tạo thành hỗn hợp (amalgame), do đó
Hg và hơi của nó có tác dụng ăn mòn kim loại rất mạnh.
II.1.3. Vai trò của thủy ngân:
II.1.3.1. Trong nông nghiệp:
™ Các hợp chất thủy ngân được sử dụng làm thuốc trừ nấm (thí dụ dùng để trừ
nấm cho các loại hạt giống).
™ Thủy ngân còn dùng trong sản xuất phân bón, thuốc diệt cỏ, thuốc trừ sâu…
Hình 1.6. Vai trò của thủy ngân trong nông nghiệp (Nguồn Internet)
12
II.1.3.2. Trong đời sống:
™ Chế tạo các dụng cụ nghiên cứu khoa học và dụng cụ trong phòng thí nghiệm
(nhiệt kế, áp kế...).
Hình 1.7. Nhiệt kế Hình 1.8. Máy đo huyết áp thủy ngân
™ Trong kỹ nghệ điện Hg là hóa chất rất quan trọng để chế tạo các đèn hơi Hg, các
máy nắn và ngắt dòng, các thiết bị kiểm tra công nghệ.
Hình 1.9. Đèn hơi thủy ngân (Nguồn Internet)
13
Hình 1.10. Máy ngắt dòng (Nguồn Internet)
™ Chế tạo các hỗn hống sử dụng trong các công việc như sau:
+Trong nha khoa để làm trám răng.
Hình 1.11. Hợp chất trám răng chứa thủy ngân ( Nguồn VnExpress.net)
+ Trong chế tạo ắc quy Fe –Ni.
Hình 1.12. Ắc quy (Nguồn Internet)
14
+ Các hỗn hống với vàng và bạc trước kia được dùng để mạ vàng, mạ bạc theo
phương pháp hóa học, ngày nay được thay thế bằng phương pháp điện phân.
™ Tách vàng và bạc khỏi quặng của chúng bằng cách tạo ra hỗn hợp với Hg.
™ Phương tiện đổ khuôn dùng Hg đông cứng.
Hình 1.13. Khuôn dùng thủy ngân đông cứng (Nguồn Internet)
™ Làm các biển báo phát sáng.
Hình 1.14. Các biển báo phát sáng (Nguồn Internet)
™ Chế tạo các hợp chất hóa học có chứa Hg.
™ Các loại hợp chất thủy ngân hữu cơ dưới dạng dược phẩm được dùng trong y tế
như:
+ Neptal: thuốc lợi niệu.
15
Hình 1.15. Thuốc Neptal (Nguồn Internet)
+ Mercurochrome: thuốc sát trùng, dùng ngoài da, nếu dùng bên trong vết
thương có thể bị nhiễm độc.
Hình 1.16. Thuốc Mercurochrome (Nguồn Internet)
II.2. Ô nhiễm thủy ngân trong môi trường và tác dụng độc hại của nó:
II.2.1. Các nguồn gây ô nhiễm thủy ngân:
¾ Hg đi vào trong khí quyển qua quá trình bay hơi do chưng cất các hợp chất thủy
ngân từ bề mặt trái đất. Thủy ngân này ở dạng HgO. Ngoài ra, thủy ngân có
trong các quặng sunfua gọi là cinabre với hàm lượng 0,1–4%. Các nước có
nhiều Hg là Liên Xô cũ, Mỹ, Tây Ban Nha và Ý. Người ta ước lượng nguồn thải
Hg tự nhiên khoảng 2700 đến 6000T hàng năm (Lindberg et al.,1987). Hoạt
động của con người đã đóng góp khoảng 2000 đến 4500T vào tổng lượng thủy
ngân thải ra hàng năm trên thế giới.
16
¾ Thủy ngân được thải ra từ các phân xưởng của nhà máy sản xuất Hg, luyện Hg
từ quặng, từ các ngành sản xuất công nghiệp, bệnh viện, quá trình đốt than đá,
đốt rác thải. Trong thập niên vừa qua, việc tiêu thụ thủy ngân trong công nghiệp,
sản xuất đã giảm 75%.
Hình 2.1. Ngành công nghiệp luyện kim (Nguồn Internet)
Hình 2.2. Nhiều khói độc từ đốt rác gây ra (Nguồn Internet)
17
Hình 2.3. Đốt than đá (Nguồn Internet)
Hình 2.4. Rác thải bệnh viện (Nguồn Internet)
¾ Ở thời điểm hiện tại, những hoạt động của con người làm gia tăng ô nhiễm Hg
vào đất, nước và sau đó là xuất hiện trong không khí, gồm có:
™ Đào và khai thác mỏ kim loại, đặc biệt là Cu, Zn.
Hình 2.5. Một điểm “nóng” khai thác vàng ở Ghana (Ảnh: Habertalk.com)
18
™ Nguyên liệu chất đốt chủ yếu là than.
Hình 2.6. Than (Nguồn Internet)
™ Quá trình sản xuất công nghiệp, đặc biệt là quá trình sản xuất chlorate, kali có
liên quan tới Hg, clo và chất ăn da soda.
™ Sự lan rộng liên quan đến tiêu dùng bao gồm lãng phí chất đốt xảy ra nhanh
chóng ở các nước.
II.2.2. Tính độc của các hợp chất Hg trong môi trường sinh thái:
II.2.2.1. Hơi thủy ngân kim loại:
¾ Thủy ngân ở dạng kim loại nguyên chất không độc nhưng dạng hơi và ion lại
rất độc. Thủy ngân là một chất độc đối với tế bào; tác động của nó rất phức tạp.
Thủy ngân gây thoái hóa tổ chức, tạo thành các hợp chất protein rất dễ tan làm
tê liệt chức năng của các nhóm thiol (–SH), các hệ thống men cơ bản và oxi
hóa–khử của tế bào. Hít, thở không khí có nồng độ thủy ngân 1mg/m3 trong
thời gian dài có thể bị nhiễm độc (từ 1–3mg/m3 có thể gây viêm phổi cấp).
¾ Người tiếp xúc lâu dài với nồng độ thủy ngân 0,1mg/m3 có nguy cơ nhiễm độc
với triệu chứng cổ điển như run ... Số liệu nghiên cứu khác cho thấy thủy ngân
ở nồng độ thấp, từ 0,06–0,1mg/m3, gây ra các triệu chứng như mất ngủ, ăn kém
ngon. Người tiếp xúc 8 giờ/ngày trong 225 ngày lao động/năm với nồng độ từ
0,1–0,2mg/m3 có triệu chứng run, còn với nồng độ khoảng 0,05mg/m3 chưa
gây ra ảnh hưởng đáng kể.
19
Hình 2.7. Bệnh Minamata (Nguồn Internet)
II.2.2.2. Các hợp chất vô cơ của thủy ngân:
Trong công nghiệp thường gặp các hợp chất thủy ngân sau:
™ Oxit thủy ngân đỏ (HgO) làm chất xúc tác trong công nghiệp pha sơn chống hà
bám ngoài tàu, thuyền đi biển...
™ Clorua thủy ngân I (Hg2Cl2) còn gọi là Calomel hay thủy ngân đục, là bột trắng,
không mùi vị, làm thuốc tẩy giun (lãi) dưới dạng Santonin–calomel, có thể gây
ngộ độc cho người dùng.
™ Clorua thủy ngân II (HgCl2) còn gọi là Sublimê ăn mòn, kết tinh trắng, là chất
độc. Nó có tác dụng ăn mòn và kích ứng. HgCl2 tác dụng với kim loại, có vị
cay, làm săn da rất dễ chịu.
™ Clorua Hg là hợp chất vô cơ của thủy ngân thường gặp, có độc tính rất cao.
Theo Douris, độc tính của clorua thủy ngân qua đường miệng như sau:
- Từ 1g trở lên, một lần: gây nhiễm độc siêu cấp tính, tử vong nhanh.
- Từ 150–200mg, một lần: gây nhiễm độc cấp tính, thường tử vong.
- Từ 0,5–1,4mg, trong 24 giờ: gây nhiễm độc mãn tính.
- 0,007mg trong 24 giờ: có thể gây nhiễm độc cho người kém sức chịu đựng.
™ Iôdua thủy ngân I (Hg2I2) là bột màu xanh lục.
™ Nitrat thủy ngân II [(Hg(NO3)2.8H2O)] là chất lỏng, ăn da mạnh nên rất nguy
20